Thuyền lớn, buồm căng, gió lộng

Đạo nào tối thượng

Posted in HẰNG PHƯƠNG, Meditation_Thiền, Nơi đồng vọng, Phật học, Tâm linh, Tư duy by Peony Hằng Phương on 17 Tháng Bảy 2008

Đạo nào tối thượng

Một vấn đề hay, một vấn đề gây tranh cãi

Một vấn đề dở, một vấn đề tranh cãi chẳng giải quyết được vấn đề gì

Thường thì người theo một tôn giáo luôn bênh vực tôn giáo của mình, cho nó là « thiên hạ đệ nhất đạo », nói tôn giáo là để khoanh vùng, chứ nói chính xác ra, đó là tư tưởng, hay hệ tư tưởng. Xét cho cùng, nó là điều bình thường.

Vì tâm trí, thứ vẫn thống trị suy nghĩ của chúng ta đã tạo ra nó. Mà tâm trí là ai, là thằng đầy tớ phản chủ khốn nạn nhân danh lý tưởng, tình yêu… để sai khiến ta. Nó dùng đủ thứ luận điệu mĩ miều che giấu đi cái tên thật sự của nó : Cái tôi-thứ nhà ngục chung thân cho cả xã hội loài người.

Khi chưa biết đến thứ tôn giáo nào, người ta bị giam trong tâm trí rằng ăn ngon mặc đẹp là tốt, rằng tiền nhiều chức cao là hay… ấy là ví dụ thế, nhiều người như văn nghệ sĩ thì thích sống phiêu diêu và ngợi ca khí phách của mình, nhiều người chết đi sống lại vì bóng hình ai đó… Khi biết đến cái gọi là tôn giáo, hay một hệ tư tưởng nào đó, người ta- hay đúng hơn là suy nghĩ cho rằng những thứ nó muốn trước kia không đáng giá như nó tưởng, và có thứ đáng giá hơn. Hình tượng hóa vấn đề, thì đó là việc đem đập đi một cái lồng có cơm ăn áo mặc, tình yêu, danh vọng… để chui vào một cái lồng khác mang tên tư tưởng, tôn giáo…

Nếu để ý đến hoàn cảnh ra đời của các tôn giáo trên thế giới, điểm tương đối chung, đó là các tôn giáo thường ra đời tại những nơi đang có nhiều mâu thuẫn trong xã hội. Mâu thuẫn, phát triển đến mức nào đó, sẽ đòi hỏi sự giải quyết- và tôn giáo là một trong những cách giải quyết tốt. Moses bắt đầu nâng cây trượng của mình chống lại ngọn roi da của dân Ai cập ; Đức Chúa Jesus ra đời trong những ngày đen tối nhất của người Do Thái dưới mũi giáo của dân La Mã ; Khổng tử rong ruổi khắp Trung Hoa khi người dân rên xiết trong chiến tranh ; Lão Tử ẩn mình sâu trong thời loạn lạc… Nhìn chung, các tôn giáo còn tồn tại với thời gian, đều có đặc điểm chung là hướng con người tới cái thiện, có thể thiên về trí tuệ như đạo Phật, đạo Lão, có thể thiên về tình yêu như Thiên chúa, thiên về niềm tin như Đạo Hồi… Tôn giáo, có thể coi như thuốc chữa tâm bệnh cho nhân loại- nói theo kiểu tiêu cực của cụ Mác là thuốc phiện của nhân dân. (theo tôi thì chủ nghĩa duy vật biện chứng, về mặt nào đó cũng là tôn giáo khi người ta mù quáng và cực đoan hóa nó, và nhận xét của Mác chứng tỏ rằng cụ chỉ đọc lại những gì mà các học giả viết ra từ những gì mà họ đọc lại từ những người khác…)

Có 6.5 tỉ người sống trên Trái Đất thì có 6.5 tỉ loại tâm bệnh khác nhau, đủ mức độ nặng nhẹ khác nhau, thích hợp với 6.5 tỉ loại tâm bệnh đó, đáng lý ra phải có 6.5 tỉ loại thuốc. Nhưng không cần nhiều thế, chỉ có chục loại thuốc chính, cứ thế, người ta chữa bệnh cho nhau. Người nào duyên với loại thuốc nào, thì dùng loại đó, có thể nó chữa được bệnh, có thể nó lại thêm bệnh cho người, chuyện này sao lại trách người sáng chế ra loại thuốc ấy, trách loại thuốc ấy, mà muốn trách, nên trách mình trước tiên.

Tâm bệnh là chuyện tâm bệnh, điều tôi muốn bàn đến, đó là loại tâm bệnh « Chấp đạo ». Người mắc cái bệnh này có một dấu hiệu chung là cho rằng loại đạo mình theo là số một « number one sắp có mặt tại Việt Nam ». Bệnh này do thuốc chữa mang tới, người ta tưởng rằng thuốc chữa được bệnh cho mình, thì chữa được bệnh cho tất cả mọi người, nên chê thuốc mọi người dở, có biết đâu thuốc hay cốt ở hợp bệnh chứ không phải ở chỗ nó đắt hay rẻ, nó thuộc dòng nào, nó là thuốc bổ hay thuốc kháng sinh…

Anh ôm thuốc của anh, anh lập nên một cái cộng đồng sử dụng loại thuốc của anh, và anh ngồi đó, ca tụng nhau, và chê những người bị bệnh đang dùng thuốc khác : thuốc của bọn mày chẳng có giá trị gì cả, thuốc tớ là thuốc kháng sinh, xin hơn loại thuốc bổ nhà ấy (người ta bệnh khác, uống kháng sinh không đúng, nó kháng bệnh luôn)… Anh nghĩ rằng thuốc của anh chữa bệnh rốt ráo hơn, không biết rằng chữa hết cả bệnh, thì cái bệnh nghĩ rằng thuốc của anh tốt cũng là một bệnh. Và vì anh nghĩ là thuốc của anh tốt nhất, hội nhà anh hay nhất, nên cái hay của nhà khác anh không học được, và cái gì anh thấy ở họ, anh cũng gán ghép những điều không hay.

Quan điểm của tôi, là tôi không đi theo bất cứ một tôn giáo nào cả. Có người sẽ giật mình, vì tôi hay chia sẻ quan điểm của Gotama. Không có gì mâu thuẫn cả, đạo Phật không phải là một tôn giáo hay không bao giờ là một tôn giáo. Đó là một cách sống, một sự lựa chọn.

Khi anh dùng những từ ngữ như : phải theo tôi, không thì bạn sẽ thế này, bạn sẽ thế kia… đó là cách phát biểu của tôn giáo. Nhưng khi anh cho người ta quyền lựa chọn, và tôn trọng lựa chọn đó, anh đang đi trên một con đường mà ai cũng đi-dù là trước hay sau. Con đường đó chỉ mượn tên là đạo, và đó chỉ là con đường, không hơn. Khi anh cho rằng con đường đó là tối thượng, là tất cả, thì anh đã mất đi khả năng tiến tới đích, vì anh thích con đường hơn cái đích, đồng thời, anh mất luôn cả con đường, vì anh đã nhầm đường là đích.

Đó là chưa kể đến việc anh không có được đủ cơ duyên hạnh ngộ với những người hiểu rõ và đã đi trên con đường đó. Không sinh ra thời có người giác ngộ là một điều bất hạnh-ngay cả khi người ta hiểu người giác ngộ với cái ý nghĩa thoáng nhất-tức là những lời dạy của họ. Hàng nghìn năm đã trôi qua, và Thượng đế không còn ở lại trên trái đất với loài người. (tôi dùng Thượng đế như từ ngữ thay thế cho chân lý, sự giác ngộ, người giác ngộ…) Tất cả những gì chúng ta có là hàng tập giấy dày mang tên kinh điển, một vài nhà truyền giáo-mà không phải ai cũng là sứ giả của Thượng đế, không phải ai cũng nhìn thấy Thượng đế. Và những lời dạy của chân lý đã biến thành đống phế liệu, nguy hiểm hơn là biến thành những bức rào-tựa như một tấm bản đồ rách nát- càng ngày càng xa nguyên bản. Kể ra thì tấm bản đồ quý thật, nhưng nếu anh dùng không đúng, nó sẽ dẫn anh đi sai đường, và càng ngày càng sai đường hơn nữa. Việc anh có bản đồ lại gây ra sai lầm nghiêm trọng hơn-đó là anh nghĩ rằng anh có bản đồ thì hơn những người chưa có bản đồ, và bản đồ của anh hơn bản đồ của người khác, dù nó rách nát như nhau. Thậm chí không cho anh nghĩ xem bản đồ có thích hợp với lộ trình của anh không, và tệ hơn là anh không biết thật ra anh đang đứng chỗ nào… Anh không hiểu rằng chẳng những bản đồ của anh rách nát, mà nó còn bị sao chép nhiều lần, và người nào chép lại bản đồ cũng, dù vô tình hay cố ý, làm sai khác bản đồ đi một chút. Đến tay anh thì nó khác quá nhiều so với ban đầu, bản đồ trong tay người khác cũng thế.

Trong sự việc này ai là người đáng thương nhất- những người thấu hiểu chân lý đã vẽ ra tấm bản đồ đầu tiên, bây giờ đang bị đổ oan bởi những thành kiến lệch lạc bị gán ghép là của họ ; những người thêm bớt và lý giải khác so với nguyên mẫu ; hay chính là người đang sùng bái cái bản đồ và sùng bái con đường, đang ngồi ỳ một chỗ quảng cáo với người qua đường là cái bản đồ của tôi đúng nhất…

Ừ, thì cứ coi như anh may mắn gặp được cái bản đồ giống nguyên mẫu (chắc chắn không có chuyện này) thì có vấn đề nữa cho anh, đó là hàng nghìn năm đã trôi qua, hoàn cảnh sống của anh khác thời gian người ta lập bản đồ. Như Ngũ giới để được sinh làm người của đạo Phật : vốn là : cấm uống rượu, sát sinh, tà dâm, nói dối, trộm cắp… không thể không đổi trong thời đại rượu thuộc loại đồ uống « con nhà lành » như hiện nay. Phật nhìn thấy được tương lai thật đấy, nhưng vào thời của cụ mà nói estacy, hồng phiến, cà phê

Vì tôi cảm thấy quan điểm của đức Phật hợp với mình, và chữa được bệnh của tôi, nên tôi theo ngài. Nếu đức Phật hiện lên và nói với tôi rằng : cô phải theo con đường của tôi, không thì cô sẽ đọa địa ngục. Lạy chúa, chắc chắn tôi sẽ không nghe lời ông ta, và tôi sẽ cãi lại ngay, nếu cần, tôi sẽ phạm nhiều tội hơn thế. Tôi không thể làm điều gì đó thiếu đầu óc cho một người chỉ vì ông ta tài ba, nổi tiếng, giàu có, đẹp trai… hay bất cứ thứ gì tương tự. Dù rằng tôi là kẻ cả tin nhất trong lớp người cùng tuổi. Tôi nghĩ rằng trong trường hợp đó, việc không coi Phật như người đã giác ngộ đáng được các hàng thiên nhân ủng hộ. Vậy tại sao Phật lại nói rằng phải tin kính ngài : vì căn cơ chúng sinh sai khác. Với những người chưa biết con đường nào là đúng trên cả tấm bản đồ, cách tốt nhất là bảo với họ rằng : đường này tốt, những đường khác sẽ gặp nguy hiểm này nọ. Nhưng với những người đủ trình độ tự suy nghĩ, nói thế chẳng ích gì, mà đáng lý ra còn phải phê bình ông thầy vì chẳng hiểu học sinh của mình.

Tôi đã viết như sau cho người thầy đã khai tâm cho mình, hiện đang ở Thái Lan tu Vipassana : « Viết đến đây thấy rất thương mấy vị giáo chủ, vì ngôn ngữ đầy giới hạn, thời gian bao phủ, người tiếp nhận thì có cái bản ngã to oành nên cứ giảng giải ngày càng lắt léo, thành ra các ông có chứng người ta cũng không nghĩ là chứng, có sai cũng không bị phát hiện là sai. Đạo nào cũng có sai lệch sau hàng nghìn hàng vạn năm lịch sử. Thiên chúa giáo từ chỗ có nói luân hồi, giờ thì thành chỉ có một kiếp với ngày tận thế… và đủ chuyện linh tinh phục vụ cho mưu đồ chính trị. Tôn giáo dính vào chính trị thì sẽ bị bóp méo đi rất nhiều, nhưng sức bành trướng cũng mạnh hơn như thiên chúa giáo và hồi giáo. Phật giáo có lẽ sai biệt lịch sử ít hơn, nhưng chắc chắn cũng đã khác nhiều bản gốc. Phật cũng cho phép thay đổi pháp cho phù hợp… con nói thế vì thầy vẫn chưa hiểu ý mọi đạo đều bình đẳng mà con nói hồi trước.

Như thiên chúa, con nghĩ rằng việc giải mã thánh kinh khó hơn kinh Phật, vì ông Jesus đã dùng quá nhiều hình tượng để che đi tầng trí tuệ của ông ý. Như khi ông ta nói : Thượng đế sinh ra ta : con không nghĩ rằng thượng đế là lão già râu dài mặc áo thụng, mà thượng đế có thể là ý chỉ của Chân lý, chân tâm… và ông ta có thể nói Thượng đế là ta. Tin vào Thượng đế là được lên Thiên Đàng thì cũng không khác với ý chỉ của Pháp Hoa. Có nhiều câu truyện kì bí làm kinh thánh giống như truyện cổ tích, nhưng nếu giải mã theo cách nghĩ khác với cách hiện nay mọi người vẫn nghĩ, thì kết quả sẽ khác rất nhiều. Đó là chưa kể đến việc cả con lẫn thầy đều là ngoại đạo so với người, thì những gì biết về kinh thánh cũng chỉ là trích đoạn. Nhớ năm trước có người bảo con rằng con khinh những người tàn tật chỉ vì con nói rằng thân xác không đáng quý, con thấy rất thông cảm với các đạo sư, vì xuyên tạc lời lẽ là việc đại tài của kẻ tiểu nhân.

Với mỗi hoàn cảnh, bồ tát cần nói khác. Với thời kì châu Âu lúc đó, con thấy dù có là quân nhà Phật cũng nên nói giống Jesus. Châu Âu lúc đó giống Ấn Độ thời Phật ở chỗ cảnh khổ, cảnh phân biệt giai cấp, có chiến tranh… nhưng không có nền tảng triết học và thần học mạnh như Ấn Đô, Jesus kết hợp thiền và xưng tội là tốt lắm rồi, bảo cụ dạy Minh Sát chắc nô lệ cũng chẳng ai đủ thời giờ và an tĩnh mà thiền và trước đó dân châu Âu cũng không biết đến thiền, phân biệt trong xã hội châu Âu là phân biệt sắc tộc, và trị nhau không phải bằng luật lệ như ở Ấn mà bằng treo đinh lên thập tự… tình hình cũng tương tự với Lão Tử… Đương nhiên có nhiều tôn giáo thật sự là đống giáo điều vô lý, nó có điểm chung là phục vụ cho một tầng lớp nào đó, và sự mù quáng dựa vào niềm tin… Với những tôn giáo tương đối trong sáng, thì càng về sau càng bị bóp méo bởi chính những người truyền bá nó, và bởi chính trị. Con nghĩ chẳng nên nói tôn giáo nào hơn tôn giáo nào, Phật hơn Jesus hay Jesus hơn Phật. Vì nhìn ở phương diện này, ông nào cũng chịu chung một hoàn cảnh. Và con thấy rõ rằng con đọc thánh kinh thì ra kết quả khác với nhiều người đọc thánh kinh, bộ kinh không có tội, chỉ có người giải mã nó có vấn đề thôi. Truyện ông trưởng giả cứu con trong kinh Pháp Hoa cũng khó hiểu nếu đặt riêng ra mà không có lời bình đúng. Cảm ơn Anan vì đã cố tình không đắc đạo sớm, nếu không con chẳng có bản kinh tương đối chính xác mà đọc.

Thầy chắc nghe qua về anh Thi, bạn con giới thiệu cho Hiền để dùng năng lượng chữa bệnh. Anh Thi học Sahaja yoga. Đặc điểm của môn này là đánh thức hỏa xà, và ai tìm đến nó với mục đích gì từ nhỏ đến lớn, từ tầm thường đến giác ngộ đều được. Vấn đề ko phải ở chỗ môn học. Mà ở chỗ bà Shri Mataji được những người theo Mật tông nói rằng đó cũng là một hóa thân Phật. Về cuộc đời thì bà cũng giống người thường, thậm chí là còn tham gia chính trị nhiệt thành, có đến 2 con… và pháp môn mở luôn luân xa 1 thì đây là duy nhất. Nếu bảo pháp môn này ngoại đạo thì cũng có lý, vì có phải do Thích Ca nói ra đâu, nhưng… những chuyện phi thường của các Lạt ma vẫn đáng tin cơ mà. Hồi trước con cũng nghĩ bà Mataji tồi tệ lắm đấy.

Còn nếu xét về tác dụng cho xã hội, thì con lên án đạo Khổng, vì càng ngày nó càng tạo ra nhiều kẻ đểu giả và bản ngã to hơn. Có thể nó đi ngược lại quan điểm của một đất nước khổng giáo, nhưng chính quan điểm của nhà nho là quan điểm phi nhân quyền nhất ở đất Việt Nam. Đa số đau khổ mà con đã nghe đều do mâu thuẫn giữa nhân bản của con người và sự che đậy của đạo Khổng. Ai cũng muốn mình là quân tử, trong khi họ cũng có phần tiểu nhân, thế mới mâu thuẫn và giả dối. Chẳng thà có cái gì cũng được chấp nhận, thì cái xấu nó tự phơi ra, rồi tự sửa được. Chứ che đậy thì càng ngày càng nặng bệnh hơn. Giống như ở quê bây giờ tống cái toilet ra khỏi nhà, chỉ tổ sinh ra cái phòng cho ruồi ở. Cứ đàng hoàng mà chấp nhận một phần tất yếu của cuộc sống thì còn chăm lo dọn dẹp nó được. Bên cạnh đạo Khổng còn có chủ nghĩa duy vật giáo điều, nhưng con chỉ nói đến đây thôi không phạm húy, từ ngữ không diễn tả được, ngộ nhỡ bị cắt xén thì mệt lắm. »

Phật thì nhìn ai cũng là Phật

Bồ tát nhìn ai cũng là Bồ tát

Chúng sinh nhìn ai cũng là Chúng sinh…

Trước khi nói đường người khác sai, thử ngó lại xem đường của mình đã đúng chưa. Dấu hiệu của một con đường đúng đơn giản lắm : đó là hạnh phúc. Chân lý không có gì xa lạ với hạnh phúc, muốn hạnh phúc anh phải có Tự do-anh phải nhìn thấy Sự thật như nó đang là, và Sự thật với Tình yêu không hề là khác.

Cũng như những pháp hữu vi, đạo-con đường đó có khởi đầu và kết thúc, có sinh có diệt… chỉ có chân lý là vĩnh hằng, hãy cùng lên đường, tôi tin rằng, rồi sẽ có lúc chúng ta gặp nhau. Có thể con đường sẽ mang những cái tên khác, nói đúng ra là mỗi người có một con đường khác hẳn, nhưng đích đến như nhau. Đó là điều mà đức Thích ca đã làm, đó là điều mà Moses và Jesus đã làm, đó là điều mà các đức Phật ba đời đã làm… trước tiên, hãy mong muốn, hãy lên đường, và con đường của bạn, sẽ hiện ra.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: