Thuyền lớn, buồm căng, gió lộng

Bí mật Tình Yêu (2)


Nhưng có cách êm đềm hơn để học cách yêu, bài học về sự bất tử do tôi nghe được từ một người anh, người mà tôi có lẽ sẽ kính trọng và biết ơn vĩnh viễn. Nội dung cụ thể như sau : trong tâm hồn mỗi người, đều có hai dạng tâm thức : Vọng tâm vô thường và Chân tâm vĩnh cửu. Bạn yêu bằng thứ tâm thức nào, thì kết cục của tình yêu sẽ là như thế. Vọng tâm luôn thay đổi : hôm nay nó thích cô tóc dài, mai nó thích cô tóc ngắn… Yêu bằng vọng tâm, trước sau gì cũng đem lại sự bất toại nguyện. Cứ cho là sở thích của bạn cố định, thì bản thân vọng tâm của người bạn yêu cũng tán loạn như cái đèn cù, bạn có thể lúc thì yêu người đanh đá, lúc thì yêu người hiền dịu được không ; sự thật còn kinh khủng hơn thế, vì vọng tâm của bạn cũng là thứ luôn luôn thay đổi, và hai cái vọng tâm đòi bắt được nhau, đòi mãi mãi trường cửu với nhau là không bao giờ có. Nếu bạn nhận ra bạn có một Chân tâm vĩnh hằng, sống với cái tâm ấy, và nhận ra người kia cũng có một Chân tâm, thì tình yêu với bạn là bất tử.

Lạ lùng đúng không, vọng tâm như ánh trăng đáy nước, đẹp thật đấy, nhưng phụ thuộc vào mặt hồ, mặt hồ lặng thì nó sáng, mặt hồ đục thì nó mờ ; đó là lý do người ta cho rằng người này đáng yêu hơn người kia, người ta bị thôi thúc phải đi tìm người này thay thế người khác, họ quên mất là khi sóng nổi lên rồi, thì cái mặt hồ nào cũng xấu như cái mặt hồ nào, và ánh trăng biến mất trong sự vô vọng của bạn. Có thể bạn nghĩ rằng mình có sự lựa chọn trong tình yêu, nhưng sự thật là không ai được lựa chọn, nếu chúng ta chỉ biết nhìn cái mặt hồ, chúng ta chịu sự chi phối của luật Nhân duyên. Có thể bạn may mắn, tìm được cái hồ đẹp, nhưng có thể bạn không may, và với tính cách của con người, họ ngồi hồ này, trông hồ nọ, chẳng bao giờ họ hưởng thụ được vẻ đẹp thật sự ở chỗ họ đang ngồi, vậy thì may hay không may, cũng giống nhau thôi. Một luật nữa của nhân duyên là bạn chỉ gặp những cái hồ nhất định tùy vào những gì bạn đã làm trước đây. Và trong cái đống lộn xộn ngẫu nhiên đó, bạn có thể biết được cái hồ nào phù hợp nhất với mình không. Như đã nói, bạn còn chẳng biết được vẻ đẹp của một cái hồ cả khi bạn đã ngồi ở đấy, chứ chưa nói đến việc phải so sánh hàng loạt hồ khác nhau… Đấy là lý do tại sao tình yêu không tồn tại thật sự, tại sao nó luôn đem lại sự bất toại nguyện, và tại sao người ta phải chia tay. Tôi đã viết mấy entry về sự ích kỉ của tình yêu, về sự vô thường và vô căn cứ của nó, tôi thấy nó giống như con đường Tiểu thừa : nhận ra sự giả dối trong những tình cảm tưởng rằng tốt đẹp. Tôi phải giật mình, khi nhận ra rằng trong những bài viết ấy, tôi đã đề cập đến Vô Thường, Vô Ngã, Khổ, Không : Vô thường vì luôn thay đổi, vô ngã vì không có chỗ dựa, vì vô căn cứ… Nhìn vào sự thật để buông cái giả dối, vốn giống như sợi xích lớn cầm tù. Bạn thích ánh trăng đáy nước, vì nó đẹp, và khi có nó, bạn cứ đứng một chỗ ngắm nó, bạn làm mọi việc vì nó, bạn mất sự tự do của mình.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: