Thuyền lớn, buồm căng, gió lộng

Bí mật Tình Yêu (1)


Tôi đã dùng khá nhiều công sức để chuyển hóa những gì khô cứng, khó tiêu thành những gì chấp nhận được, những gì mà theo cảm quan, tri kiến của con người bình thường là có thể hiểu, có thể làm theo mà không bị nhìn như cái gai trong mắt những người còn lại. Cả một chặng blog dài mười tháng, bắt đầu với entry Ta là Tình Yêu, và bây giờ là Bí mật Tình Yêu, là con đường bắt đầu bằng Đại thừa, tiếp theo là Tiểu thừa và cuối cùng lại là Đại thừa. Tôi không biết đây có phải là bài kinh cuối cùng như bộ Pháp Hoa không, nhưng tôi sẽ cố gắng chỉ cho tất cả mọi người hai con đường để chấp nhận được nhau : cái chết và sự bất tử ; tôi sẽ đem đến bức vẽ Ánh trăng hồ nước, và tả lại Mặt trăng. Tôi đưa cho các bạn vị thuốc, dùng thế nào, đấy là việc mỗi người, dùng đúng, thì ít nhất các bạn sẽ chấp nhận được hoàn cảnh, nhiều thì không bao giờ cãi nhau ; dùng sai thì trách nhiệm không phải thuộc về người chế thuốc, mà là ở kẻ kê đơn. Thật ra tôi chọn tình yêu như một đối tượng quan sát, không chỉ vì tôi là người tương đối có trải nghiệm, mà còn vì tình yêu có khả năng khuyếch đại tình cảm, nên nó trở nên dễ nhìn thấy, cuối cùng, là vì Tình Yêu và Trí Tuệ thực chất chỉ là hai mặt của Sự Thật mà thôi. Tình yêu, là đại diện của tình cảm con người, nếu giải quyết được vấn đề của nó, con người có thể giải quyết được phần còn lại của tâm hồn.
Con người dễ học từ đau thương, nên cái chết sẽ được nhắc đến đầu tiên.Tưởng tượng về cái chết không hề khó, hãy nghĩ đến cái quan tài, trong đó người mà bạn đang tức giận nằm im, tái mét và lạnh ngắt. Lúc đấy bạn sẽ dễ dàng tha thứ cho tất cả lỗi lầm của con người đó, dù nó lớn đến đâu. Nghĩ đến cái chết, là mở đường sống cho chính mình. Khi bạn nghĩ người nằm trong đấy chính là bạn, bạn sẽ có cách đối xử khác với cuộc sống. Bạn sẽ dễ dàng chấp nhận một gương mặt khó ưa, vì biết đâu sẽ chẳng có ngày gặp lại ; bạn sẽ chăm chút làm những việc mà bạn muốn làm dù trước kia bạn cho rằng nó thật vô bổ, và rằng bạn còn nhiều thời gian. Bạn sẽ biết bạn muốn và thật sự ao ước điều gì cho cuộc sống của mình, bạn sẽ cảm nhận tận cùng những rung động muôn màu của cuộc đời. Lúc đó, bạn sẽ không chỉ tha thứ cho một người, mà chấp nhận tha thứ cho nhiều người, chấp nhận tha thứ cho mọi quá khứ, mọi hoàn cảnh, bạn sẽ sống hết mình, và nhận ra, sống hết mình, chính là hạnh phúc. Hệ quả của sống hết mình, chính là tình yêu, là sự vị tha, là tỉnh thức…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: